Khi tôi – một bác sĩ nha khoa – nhìn thấy sự bền bỉ trong cô ấy Giữa một hội trường đông người, tôi nhìn thấy Ngoan ngồi thẳng lưng, tay đặt nhẹ lên tờ giấy ghi chép. Không phải kiểu ngồi để tạo dáng. Không phải kiểu tập trung nửa vời. Là sự hiện diện trọn vẹn. Tôi vốn quen quan sát người khác ở khoảng cách gần. Nghề của một bác sĩ nha khoa dạy tôi điều đó. Khi bệnh nhân nằm trên ghế đi ...
Lê Xuân Dương – Người bắt đầu nghề y từ vị trí của một người cha
Đêm đầu tiên thức trắng vì con sốt Có một loại mệt mà người ngoài nghề y ít khi hiểu: mệt của người biết quá rõ điều gì đang xảy ra, nhưng vẫn bất lực trước sự mong manh của một sinh linh bé nhỏ. Tôi nghe Xuân Dương kể về những đêm đầu tiên con sốt cao, nghẹt mũi, thở khò khè, và anh ngồi bên giường rất lâu – không với tư cách bác sĩ, mà là một người cha. Chính trong những đêm như vậy, ...
Bác sĩ Yến – Người chọn đi chậm trong một nghề luôn bị thúc phải nhanh
Một buổi sáng không có tiếng vội Buổi sáng đó, phòng khám chưa đông. Bác sĩ Yến ngồi hơi nghiêng người, mắt nhìn vào hồ sơ bệnh án nhưng không đọc ngay. Cô dừng lại vài giây, như thể cần một khoảng lặng trước khi bước vào câu chuyện của một người khác. Trong căn phòng sáng vừa đủ, mọi thứ gọn gàng, không phô trương. Không có cảm giác của một nơi cần gây ấn tượng. Tôi để ý chi tiết nhỏ ấ ...
Nguyễn Thị Kiều Trang — Một hành trình xây dựng nội lực cho phụ nữ hiện đại
Có những người sống như một cuốn sổ tay dày. Không ồn ào, không phô bày, nhưng lật đến trang nào cũng thấy dấu bút chì của sự tích lũy: một đoạn gạch chân, một câu ghi chú, một con số khoanh tròn, một ngày được gạch lại vì đã kịp dừng. Trang thuộc kiểu người đó. Tôi hình dung Trang trong một buổi sáng không vội. Không phải “sáng sớm 5 giờ, chạy bộ, thiền, đọc sách” theo cách người ta hay kể ...
Nguyễn Ngọc Tú — người quen làm việc với những điều chưa kịp thành hình
Tôi gặp Tú trong một không gian rất tĩnh. Không phải phòng mổ. Không phải hội trường. Chỉ là một phòng làm việc vừa đủ sáng, bàn gỗ, máy tính mở sẵn, vài chậu cây đặt lệch sang một bên. Tú ngồi đó, nhìn vào màn hình, tay đặt lên bàn phím, dáng ngồi thẳng nhưng không căng. Không có vẻ gì của một người đang chờ được giới thiệu. Anh đang ở giữa công việc của mình. Có những người khi bước vào phòn ...
Nguyễn Thu – nụ cười biết làm dịu không khí
Có những người bước vào phòng không cần nói nhiều. Chỉ cần họ cười một cái, nhịp câu chuyện tự động chậm lại, bớt gắt, bớt vội. Thu là kiểu người như vậy. Tôi nhớ một lần anh em đang nói chuyện công việc, giọng ai cũng hơi căng. Những câu chữ bắt đầu có cạnh. Thu ngồi đó, không chen vào, chỉ lắng nghe. Rồi em ấy quay sang, cười rất nhẹ, như thể “mình bình tĩnh lại đã”, và nói một câu ngắn, ...
NGOAN ĐÀO – Một người phụ nữ ngồi rất thẳng, kể cả khi không ai nhìn
Lần đầu tôi nhìn thấy Ngoan Đào, cô ngồi ở hàng ghế đầu, hai tay đặt gọn trên bàn, lưng thẳng, ánh mắt không tìm kiếm sự chú ý. Cô không nói nhiều. Nhưng khi người khác nói, cô nghe rất kỹ. Có một kiểu hiện diện như vậy – không cần lên tiếng vẫn khiến người đối diện phải điều chỉnh lại nhịp thở của mình. Trong căn phòng hôm đó, rất nhiều người quen với việc xuất hiện: nói nhanh, cười lớn, ...
Bác sĩ Tuấn Dương là ai? Chân dung chuyên gia thẩm mỹ vùng kín được phụ nữ Việt tin tưởng
Trong nhiều năm trở lại đây, thẩm mỹ vùng kín không còn là một chủ đề né tránh. Khi phụ nữ bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến chất lượng sống, sức khỏe sinh lý và sự tự tin sau sinh, họ cũng cần những bác sĩ đủ chuyên môn – đủ tử tế – đủ bản lĩnh để đồng hành. Bác sỹ Tuấn Dương là một trong những cái tên như vậy. Không ồn ào, không chạy theo hình ảnh, bác sĩ Tuấn Dương được biết đến chủ yếu thông ...
Nguyễn Hương – làm đúng phần của mình trong một dự án đã được cài đặt
Tôi nhớ rất rõ lần đầu gặp Hương không phải trong phòng khám. Khi đó, cô ngồi giữa một căn phòng đông người, áo thun đen, tay cầm bút, trước mặt là những tờ giấy ghi chép dày chữ. Ánh đèn hội trường làm da ai cũng bóng lên, nhưng gương mặt Hương thì khác: bình thản, tập trung, không có vẻ gì của người đang “xuất hiện”. Cô đang ở đó để làm việc, không phải để được nhìn thấy. NHỊP DỪNG ĐẦU TIÊN ...
NGOAN ĐÀO – Một người phụ nữ ngồi rất thẳng, kể cả khi không ai nhìn
Lần đầu tôi nhìn thấy Ngoan Đào, cô ngồi ở hàng ghế đầu, hai tay đặt gọn trên bàn, lưng thẳng, ánh mắt không tìm kiếm sự chú ý. Cô không nói nhiều. Nhưng khi người khác nói, cô nghe rất kỹ. Có một kiểu hiện diện như vậy – không cần lên tiếng vẫn khiến người đối diện phải điều chỉnh lại nhịp thở của mình. Trong căn phòng hôm đó, rất nhiều người quen với việc xuất hiện: nói nhanh, cười lớn, ...










