Ngoan Đào – Và điều một bác sĩ nha khoa nhìn thấy phía sau vẻ đẹp

Ngoan Đào – Và điều một bác sĩ nha khoa nhìn thấy phía sau vẻ đẹp đó

Khi tôi – một bác sĩ nha khoa – nhìn thấy sự bền bỉ trong cô ấy

Giữa một hội trường đông người, tôi nhìn thấy Ngoan ngồi thẳng lưng, tay đặt nhẹ lên tờ giấy ghi chép. Không phải kiểu ngồi để tạo dáng. Không phải kiểu tập trung nửa vời. Là sự hiện diện trọn vẹn.

Tôi vốn quen quan sát người khác ở khoảng cách gần. Nghề của một bác sĩ nha khoa dạy tôi điều đó. Khi bệnh nhân nằm trên ghế điều trị, chỉ cần một ánh mắt dao động rất nhỏ, tôi biết họ đang lo lắng hay đã yên tâm. Ngoan có ánh mắt của người không chạy theo đám đông.

Sinh năm 1999, điều hành thương hiệu thời trang Xiwa, trực tiếp quản lý sản xuất, nhân sự, dòng tiền, marketing. Nhưng điều tôi chú ý không phải là vai trò CEO. Là cách cô chịu trách nhiệm. Tôi từng mở phòng khám với nhiều bỡ ngỡ. Khi một bác sĩ nha khoa không chỉ điều trị mà còn phải học quản lý, học tài chính, học cách giữ văn hóa đội ngũ. Tôi hiểu cảm giác “đứng mũi chịu sào” ấy. Ngoan cũng đang ở vị trí đó – chỉ khác ngành nghề.

Thanh xuân không nằm ở chiếc váy – nó nằm ở sự dám thay đổi

Có lần cô nói: “Em không bán váy. Em bán sự tự tin.” Nghe đơn giản, nhưng tôi hiểu điều đó theo cách rất cá nhân. Tôi đến với nghề bác sĩ nha khoa không phải vì một ước mơ từ bé. Tôi đến từ một mặc cảm rất thật – hàm răng sai khớp cắn, phát âm không tròn tiếng, ngại cười, ngại nói. Có một khoảnh khắc tôi nhìn nụ cười của người khác, rồi nhìn lại mình. Khoảnh khắc ấy đủ mạnh để thay đổi cả hướng đi.

Khi tôi chỉnh lại hàm răng của chính mình, tôi không chỉ thay đổi ngoại hình. Tôi thay đổi cách đứng trước người khác. Ngoan cũng nói về thanh xuân của phụ nữ – nhưng không theo kiểu quảng cáo. Cô kiểm soát chất lượng sản phẩm, kiểm tra từng lô hàng trước khi gửi, lắng nghe phản hồi khách hàng. Tư liệu về Ngoan. Tôi thấy sự tương đồng. Một chiếc váy đẹp có thể giúp phụ nữ tự tin hơn. Một hàm răng khỏe mạnh có thể giúp họ dám cười. Khác lĩnh vực. Chung một gốc rễ: giúp con người nhìn lại chính mình với ánh mắt khác.

Thất bại – điều chúng tôi không kể bằng giọng than vãn

Ngoan từng tồn kho vài trăm triệu vì tin vào một hệ thống “giấc mơ làm giàu nhanh”.  Tư liệu về Ngoan: Cô chọn dừng lại. Chấp nhận lỗ. Không bán sản phẩm khi không tin vào chất lượng. Tôi đọc đoạn đó và thấy mình trong đó. Trong nghề bác sĩ nha khoa, có những quyết định nếu làm theo hướng lợi nhuận, sẽ nhanh hơn rất nhiều. Vẽ bệnh. Chỉ định điều trị quá mức. Chạy theo doanh thu. Nhưng mỗi lần đứng trước lựa chọn ấy, tôi luôn tự hỏi: “Nếu người ngồi trước mặt là mình của ngày xưa, mình sẽ làm gì?” Có thể con đường tử tế chậm hơn. Nhưng nó cho mình ngủ yên. Ngoan gọi những khoản lỗ ấy là “học phí trưởng thành”.  Tư liệu về Ngoan. Tôi cũng vậy. Những ngày tôi làm đi làm lại một kỹ thuật vì không có năng khiếu bẩm sinh, những đêm xem lại ca điều trị để không lặp sai sót – đó cũng là học phí của một bác sĩ nha khoa đi đường dài.

Người bạn đồng hành – không phải người bán hàng

Những ngày đầu, khách hàng của Ngoan là chủ shop livestream. Cô hỏi thăm từng đơn hàng. Hỗ trợ cách bán. Gửi lời chúc sinh nhật. Tư liệu về Ngoan. Tôi thấy điều đó quen thuộc. Trong phòng khám của mình, tôi luôn nhắc đội ngũ: “Đừng xem họ là ca điều trị.” Một bác sĩ nha khoa có thể rất giỏi kỹ thuật, nhưng nếu bệnh nhân không cảm thấy được tôn trọng, mọi thứ đều vô nghĩa. Ngoan xây dựng thương hiệu bằng uy tín và sự chân thành. Tôi xây dựng thương hiệu bác sĩ nha khoa bằng trung thực và kỷ luật. Không ai nhìn thấy những việc nhỏ ấy. Nhưng chính chúng tạo nên sự bền vững.

Tham vọng và kỷ luật

Ngoan nói về hệ sinh thái đa quốc gia, đưa thương hiệu Việt ra quốc tế. Tư liệu về Ngoan. Nhiều người trẻ nói về điều đó. Nhưng điều tôi quan sát không phải lời nói. Là việc cô chạy bộ để rèn kỷ luật.
Là việc cô ngồi học đến cuối buổi.
Là cách cô giữ mình trước áp lực. Tư liệu về Ngoan. Nghề bác sĩ nha khoa không cho phép tùy hứng. Kỷ luật không phải để thể hiện, mà để tránh sai sót. Tôi tin, trong kinh doanh cũng vậy. Có một điểm tôi khác cô ấy: Tôi luôn thận trọng với tốc độ mở rộng. Tôi không đặt mục tiêu trở thành phòng khám lớn nhất. Tôi chọn trở thành phòng khám đáng tin nhất. Và tôi nghĩ, dù tham vọng thế nào, nếu Ngoan giữ được nền tảng giá trị như hiện tại, cô sẽ đi được rất xa. Khi tôi nhìn thấy mình của ngày xưa !

Có những lúc nhìn Ngoan, tôi thấy hình ảnh mình của những năm đầu làm nghề. Sự im lặng khi thất bại. Sự nghi ngờ bản thân. Và sự bền bỉ không cần ai biết. Tôi không viết bài này để khen một cô gái trẻ thành công. Tôi viết để tự nhắc mình rằng: Dù là một nhà sản xuất thời trang hay một bác sĩ nha khoa, cuối cùng chúng ta đều đang làm một việc giống nhau – giúp người khác tự tin hơn với chính họ. Một chiếc váy đẹp có thể níu giữ thanh xuân. Một nụ cười khỏe mạnh có thể mở ra cả cuộc đời mới. Và có lẽ, điều quan trọng nhất không phải là ngành nghề. Mà là cách chúng ta lựa chọn đi con đường của mình – chậm nhưng đúng, áp lực nhưng tử tế, tham vọng nhưng có giới hạn. Tôi là một bác sĩ nha khoa. Cô ấy là một người xây dựng thương hiệu thời trang. Nhưng giữa chúng tôi có một điểm chung: Chúng tôi đều tin rằng giá trị thật phải được xây bằng nội lực, không phải bằng tiếng ồn.

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *