
Một buổi sáng không có tiếng vội
Buổi sáng đó, phòng khám chưa đông. Bác sĩ Yến ngồi hơi nghiêng người, mắt nhìn vào hồ sơ bệnh án nhưng không đọc ngay. Cô dừng lại vài giây, như thể cần một khoảng lặng trước khi bước vào câu chuyện của một người khác. Trong căn phòng sáng vừa đủ, mọi thứ gọn gàng, không phô trương. Không có cảm giác của một nơi cần gây ấn tượng.
Tôi để ý chi tiết nhỏ ấy, vì trong nghề này, hiếm ai cho phép mình chậm như vậy.
Yến không nói nhiều. Cô cũng không có thói quen giải thích dài. Nhưng mỗi lần bắt đầu một ca, tôi luôn thấy ở cô một thứ rất rõ: sự cẩn trọng không đến từ sợ sai, mà đến từ tôn trọng. Tôn trọng cơ thể con người. Và tôn trọng cả giới hạn của chính mình.
Con đường không chọn lối ồn ào
Nghề y, nhất là những mảng gắn với “truyền cảm hứng”, rất dễ bị cuốn vào ánh đèn. Hội thảo, sân khấu, danh xưng, những câu chuyện được kể lại theo cách khiến người nghe thấy nhẹ nhõm. Nhưng Yến thì khác. Cô chọn đi một con đường ít tiếng vang hơn.
Có những thời điểm, tôi biết cô hoàn toàn có thể xuất hiện nhiều hơn. Nhưng Yến từ chối. Không phải vì không đủ tự tin, mà vì cô không muốn nói khi bản thân còn đang trong quá trình hiểu sâu hơn chính công việc mình làm.
Điều đó làm tôi nhớ lại chính mình ở những năm đầu: khi càng hiểu nhiều, tôi càng nói ít. Không phải vì thiếu điều để chia sẻ, mà vì thấy mỗi lời nói ra đều cần có trách nhiệm với người nghe.
Khi nghề không chỉ là kỹ thuật

Một điều tôi ngưỡng mộ ở bác sĩ Yến là cách cô không tách rời kỹ thuật khỏi con người. Trong mỗi ca điều trị, Yến luôn dành thời gian để lắng nghe rất kỹ. Không chỉ nghe triệu chứng, mà nghe cả những lo lắng không nói thành lời.
Có lần, sau một ca làm việc kéo dài, tôi hỏi cô có mệt không. Yến cười nhẹ, bảo rằng mệt thì có, nhưng mệt vì nghĩ nhiều hơn là vì làm nhiều. Cô luôn tự hỏi: mình đã chọn phương án tốt nhất chưa, đã cân nhắc đủ lâu chưa, có bỏ sót điều gì không.
Trong một môi trường mà tốc độ thường được xem là năng lực, Yến chấp nhận để mình chậm lại. Cô không xem đó là điểm yếu.
Khác biệt trong cách nhìn “thành công”

Tôi và Yến từng có những cuộc trò chuyện khá thẳng. Về việc mở rộng, về quy mô, về việc làm sao để “đi nhanh hơn”. Tôi nói với tư duy của người làm hệ thống. Yến nghe, rồi lắc đầu.
Cô không phản đối, nhưng cô không vội tin.
Yến nói rằng, với cô, thành công không nằm ở số lượng ca hay danh tiếng, mà ở việc mỗi người rời khỏi phòng khám đều thấy mình được đối xử tử tế. Nghe thì có vẻ đơn giản. Nhưng để giữ được điều đó trong một nghề nhiều áp lực, không hề dễ.
Sự khác biệt này khiến tôi phải nghĩ lại. Không phải để phủ nhận cách của mình, mà để thấy rằng: có những giá trị không thể đo bằng chỉ số tăng trưởng.
Một người không thích đứng trước ống kính

Trong những bức ảnh hiếm hoi của Yến, tôi luôn thấy cô có chút lúng túng. Không phải vì không quen, mà vì không thấy cần thiết. Cô thích đứng sau những ca điều trị trọn vẹn hơn là đứng trước máy ảnh.
Có lần tôi hỏi: “Nếu không kể câu chuyện của mình, người khác sẽ kể thay.”
Yến im lặng. Rồi cô nói: “Nếu họ kể sai, thì thôi. Còn nếu họ hiểu được phần nào, vậy cũng đủ.”
Câu nói đó ở lại với tôi khá lâu.
Trong một thời đại mà ai cũng cần hiện diện, Yến chọn cách tồn tại bằng chất lượng công việc. Không phải ai cũng dám chọn cách đó.
Sự bền bỉ ít người nhìn thấy

Điều khiến tôi thực sự kính trọng Yến không nằm ở những gì cô làm được, mà ở những gì cô chấp nhận không làm. Không chạy theo xu hướng. Không đánh đổi sự cẩn trọng lấy tốc độ. Không dùng câu chuyện của bệnh nhân để tạo cảm xúc.
Cô giữ một ranh giới rất rõ. Và ranh giới đó khiến nghề của cô có chiều sâu.
Tôi từng gặp nhiều người giỏi. Nhưng không phải ai giỏi cũng bền. Yến bền vì cô biết mình đang đi đâu, và không bị xao động bởi những lời mời gọi ngắn hạn.
Nhìn Yến, tôi nhìn lại mình
Viết về Yến, tôi nhận ra mình cũng đang tự hỏi lại chính mình. Về những quyết định đã đưa ra. Về tốc độ mình đang đi. Về những lúc mình có thể đã nói nhiều hơn cần thiết.
Yến không khiến tôi muốn thay đổi hướng đi. Nhưng cô khiến tôi muốn đi chậm lại ở vài đoạn. Để chắc rằng mình vẫn còn đang nghe được những điều quan trọng.
Có những người bạn không xuất hiện thường xuyên, nhưng mỗi lần gặp đều để lại một dấu lặng cần thiết. Với tôi, bác sĩ Yến là một người như vậy.
Một người bạn, theo đúng nghĩa
Nếu phải nói ngắn gọn, tôi không xem Yến là “một bác sĩ truyền cảm hứng”. Tôi xem cô là một người làm nghề tử tế, và là một người bạn đủ vững để không cần chứng minh gì thêm.
Trong dự án “Bạn Bè Tôi”, tôi viết về Yến không phải để kể câu chuyện thành công, mà để giữ lại một hình dung rất thật:
rằng giữa nhiều ồn ào, vẫn có những người chọn làm việc lặng lẽ, kỹ lưỡng, và đủ can đảm để không vội vàng.
Và đôi khi, chính những người như thế mới giúp tôi nhớ lại mình đã bắt đầu vì điều gì. https://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fbacsiyen.com%2Fbac-sy-yen-la-ai%2F%3Ffbclid%3DIwZXh0bgNhZW0CMTAAYnJpZBExdWhaWUNURFIyajhCdjdvTXNydGMGYXBwX2lkEDIyMjAzOTE3ODgyMDA4OTIAAR4LNSWcuHlHrM4NKor0CEsXMlDp1GytaICTujk2Yx6xq-f2tzvsv7DBl9UGjw_aem_s843q5BJxQOq8KCLL8HdEg&h=AT3-JhKj-mnPIILK0qzWGuzvysGMVtckBzgKFH0ZTLHjdSKoSxvQ3ravrJ7-461FKDX_eJW5pT95K6nctCJ6mttBxs_XY8goISrstf_iCajQZmfQI7UUn8Ledb39t5WrWCiWfN7uZ8ExJSDZCg&__tn__=-UK-R&c[0]=AT2f8urIBnLnMt_x8TXWng8YkPW-xNiCNfbd2Og6QFE9-Rv0b2Nqsw_F6jwMrVFSL5Fm5PT6l7MIKztw5d1pP-UMQFyfLvo-tqkA3xVN1LiP4b0r9_sj6n51_iTWQtKxCzuY56avVfQ525aPBLLTgjjxTdCK0aimzfYMw0lxnkXQTA

