Có rất nhiều người làm nhân sự. Nhưng không phải ai làm nhân sự cũng thật sự hiểu con người. An Phạm khiến tôi chú ý không phải vì danh xưng hay vai trò, mà vì cách An nói về con người bằng sự tôn trọng, chứ không bằng công thức.

Một Người Không Nhìn Con Người Qua Con Số
Trong rất nhiều nội dung về nhân sự, người ta nói nhiều đến:
- Hiệu suất
- Năng lực
- KPI
- Kết quả
An không phủ nhận những điều đó. Nhưng điều tôi thấy rõ là: An không bắt đầu từ con số, mà bắt đầu từ con người phía sau con số. An nhìn vào:
- Trạng thái
- Động lực
- Và bối cảnh sống của mỗi người
Đây là điều rất khó, vì nó không thể đo nhanh, cũng không dễ báo cáo.
Sự Rõ Ràng Nhưng Không Cứng Nhắc
An nói chuyện rất rõ ràng. Không mập mờ. Không nước đôi. Nhưng sự rõ ràng đó không đi kèm với áp đặt. An phân biệt rất rõ:
- Khi nào cần quy trình
- Khi nào cần lắng nghe
- Khi nào cần ranh giới
Trong nghề y, đặc biệt là khi làm việc với bệnh nhân và nhân sự y tế, đây là điều tôi luôn phải tự nhắc mình. Rõ ràng giúp hệ thống vận hành. Mềm mại giúp con người ở lại. An giữ được cả hai.
Một Người Làm Nghề Bằng Trách Nhiệm, Không Phải Quyền Lực
An không nói nhiều về quyền hạn. Không nhấn mạnh vai trò “quản lý”. Cách An làm việc cho thấy một điều rất rõ: nhân sự không phải là người kiểm soát con người, mà là người giữ cho con người không bị vỡ trong hệ thống. Điều này rất gần với nghề y. Một bác sĩ không phải là người ra lệnh cho bệnh nhân. Một bác sĩ là người chịu trách nhiệm cho những quyết định ảnh hưởng đến người khác.
Nhìn An, Tôi Nghĩ Rất Nhiều Đến Cách Mình Làm Bác Sĩ
Trong môi trường y tế, áp lực rất lớn:
- Áp lực chuyên môn
- Áp lực thời gian
- Áp lực kết quả
Rất dễ để quên rằng: phía sau mỗi nhân viên y tế cũng là một con người đang mệt, đang lo, đang quá tải. Cách An làm nhân sự nhắc tôi một điều quan trọng: Chăm sóc hệ thống mà quên chăm sóc con người thì hệ thống sớm muộn cũng gãy.
Một Người Không Tìm Cách Trở Thành “Chuyên Gia Truyền Cảm Hứng”
An không nói những câu nghe rất hay để tạo động lực ngắn hạn. Không đẩy năng lượng giả. An chọn cách:
- Nói thật
- Nói vừa đủ
- Và để mỗi người tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình
Sự trưởng thành đó không tạo cảm giác hưng phấn. Nhưng tạo cảm giác an toàn.
Bài Học Tôi Giữ Lại Từ An Phạm
Nếu phải rút ra một điều, thì đó là: Làm việc với con người đòi hỏi nhiều sự tỉnh táo hơn là cảm xúc. Không quá cứng để làm người khác tổn thương. Không quá mềm để làm hệ thống rối loạn. An cho tôi thấy rằng: sự cân bằng này không đến từ lý thuyết, mà từ việc va chạm đủ lâu và vẫn giữ được sự tử tế.
Tôi không viết bài này để nói An Phạm là người như thế nào trong ngành nhân sự. Tôi viết để ghi lại một cảm nhận rất thật. Có những người làm nghề “đứng giữa con người”, nếu không đủ sâu, họ sẽ làm tổn thương rất nhiều người mà không hề biết. An không phải kiểu người như vậy. Và trong bất kỳ lĩnh vực nào liên quan đến con người – từ nhân sự đến y khoa – đó là một phẩm chất rất đáng trân trọng.

