Có một khoảnh khắc tôi rất thích trong bức ảnh này.
Một người phụ nữ mặc áo dài đỏ, tay cầm chứng nhận và chiếc cúp, đứng giữa không gian trang trọng của một buổi lễ lớn. Ánh mắt không hề phô trương. Không tự mãn. Chỉ là một ánh nhìn rất bình thản.

Nhiều người nhìn vào tấm hình sẽ thấy giải thưởng. Tôi nhìn thấy một hành trình.
Tôi đã gặp rất nhiều người làm nghề y. Nhưng không phải ai cũng giữ được sự bền bỉ trong gần 20 năm như vậy. Và không phải ai cũng giữ được sự quyết liệt với chính mình như cách bác sĩ Yến đang làm mỗi ngày.
Ở một thành phố như Long Xuyên, nơi mọi thứ phát triển nhanh, nơi phòng khám mọc lên ngày một nhiều, danh xưng “bác sĩ nha khoa” không còn hiếm. Nhưng để được nhớ đến bằng niềm tin, đó là câu chuyện hoàn toàn khác.
Không chọn danh xưng, chọn trách nhiệm
Bác sĩ Yến bước vào nghề không phải để có một tấm bảng treo trước cửa.
Chị bước vào nghề vì một điều rất rõ ràng: làm điều tốt nhất cho sức khỏe răng miệng và cuộc sống của bệnh nhân.
Gần 20 năm làm nghề: 10.000 ca chỉnh nha. Gần 2.000 ca Implant toàn hàm. Hàng nghìn ca phẫu thuật nha chu. Con số rất lớn. Nhưng điều tôi quan tâm không phải là số lượng. Điều tôi quan tâm là một câu chị nói: “Điều trị nha khoa không phải làm cho xong. Mà là làm cho đúng. Và làm cho thật tốt.” Đó là tư duy của một bác sĩ nha khoa trưởng thành.
Chuẩn mực quốc tế – nhưng phục vụ bệnh nhân Việt
Chị không dừng lại ở kiến thức trong nước. Chỉnh nha tại Hàn Quốc. Implant tại Thổ Nhĩ Kỳ, Pháp, Thụy Sĩ. Nha chu chuyên sâu tại Ý. Mỗi chuyến đi không phải để sưu tầm chứng chỉ. Mà để mang về tiêu chuẩn điều trị tương đương các nước phát triển.
Ở Long Xuyên, không phải bệnh nhân nào cũng có điều kiện bay ra nước ngoài để điều trị. Nhưng điều đó không có nghĩa họ phải chấp nhận tiêu chuẩn thấp hơn.
Một bác sĩ nha khoa có trách nhiệm là người tự nâng tiêu chuẩn của mình lên trước.
Quyết liệt trong chuyên môn
Tôi đã xem bức ảnh này rất lâu.

Ánh sáng tập trung vào vùng điều trị. Tay cầm dụng cụ rất chắc. Ánh mắt không rời khỏi vị trí thao tác.
Đó không phải là sự nhẹ nhàng kiểu biểu diễn. Đó là sự tập trung cao độ. Chị không chấp nhận sự cẩu thả. Không thỏa hiệp với tiêu chuẩn thấp. Không làm qua loa dù là chi tiết nhỏ. Mỗi kế hoạch điều trị đều phải trả lời được một câu hỏi: lợi ích lâu dài cho bệnh nhân là gì?
Tôi thích những người sống với áp lực tiêu chuẩn cao hơn người khác. Vì họ hiểu rằng, trong nghề y, sai một milimet có thể trả giá bằng nhiều năm sức khỏe của bệnh nhân.
Nhưng bên trong sự quyết liệt là một người rất mềm
Tôi đặc biệt ấn tượng với hai bức ảnh này.


Một đứa trẻ nhỏ. Một nụ cười. Một ngón tay đặt lên môi ra hiệu “suỵt” rất nhẹ nhàng. Nghề nha khoa với trẻ em không chỉ là kỹ thuật. Đó là tâm lý. Một trải nghiệm sai có thể khiến một đứa trẻ sợ ghế nha khoa suốt nhiều năm. Chị hiểu điều đó. Chị cố gắng biến phòng khám thành nơi an toàn. Nhẹ nhàng. Tích cực. Một bác sĩ nha khoa giỏi có thể điều trị tốt. Nhưng một bác sĩ có trái tim mới có thể làm trẻ em tin tưởng.
Ở Long Xuyên, nhiều gia đình đưa con đến điều trị không chỉ vì chuyên môn. Họ đến vì sự an tâm!
Người kéo đội ngũ đi lên cùng mình
Tôi rất thích bức ảnh tập thể này.

Một nhóm bác sĩ, chuyên gia quốc tế, cùng giơ ngón tay cái. Đằng sau bức ảnh là một điều rất quan trọng: bác sĩ Yến không phát triển một mình. Chị chia sẻ kiến thức. Chị chia sẻ kinh nghiệm. Chị chia sẻ cả những sai lầm đã trả giá bằng thời gian và mồ hôi.
Chị nghiêm khắc với đội ngũ. Nhưng sự nghiêm khắc đó không nhằm kiểm soát. Nó nhằm bảo vệ bệnh nhân. Tôi tin một điều: một bác sĩ nha khoa trưởng thành thật sự là người kéo được đội ngũ đi lên cùng mình.
Sống mãnh liệt – không trì hoãn
Triết lý sống của chị rất rõ ràng: Sống mãnh liệt trong từng phút giây. Không trì hoãn. Không bỏ cuộc.
Chị không tin vào việc đợi “đủ điều kiện”. Chị tin vào hành động. Chị không tin vào sự dễ dãi với bản thân. Chị tin vào kỷ luật. Trong nghề y, không có chỗ cho sự nửa vời. Mỗi quyết định ảnh hưởng đến sức khỏe và niềm tin của người khác.
Một bác sĩ nha khoa tại Long Xuyên có thể xây phòng khám đẹp. Có thể đầu tư máy móc hiện đại. Nhưng nếu không có kỷ luật và trách nhiệm, tất cả chỉ là hình thức.
Điều còn lại sau gần 20 năm
Sau gần hai thập kỷ, điều chị trân trọng nhất không phải danh xưng. Mà là bệnh nhân ăn ngon hơn. Cười tự tin hơn. Sống khỏe mạnh hơn.
Tôi hỏi chị một câu: nếu bệnh nhân nhớ về chị, chị muốn họ nhớ điều gì? Chị nói rất đơn giản:
“Tôi chỉ mong họ nhớ rằng tôi đã làm hết khả năng, bằng cả kiến thức và trái tim.”
Đó là câu trả lời của một người không chạy theo hào nhoáng.
Ở Long Xuyên, khi ai đó tìm kiếm một bác sĩ nha khoa, họ có thể thấy rất nhiều lựa chọn.
Nhưng niềm tin không được xây bằng quảng cáo. Nó được xây bằng chuẩn mực. Bằng kỷ luật. Bằng trách nhiệm với từng ca điều trị. Và tôi tin, những người sống theo chuẩn mực cao sẽ luôn được thị trường lựa chọn.

